[Đoản văn] Có Một Bộ Truyện Trên Mạng Như Thế!

Tác giả: Lam Tử Tuyết
Tên gốc: Có Một Bộ Truyện Trên Mạng Như Thế!
Thể loại: đam mỹ, hường phấn đội lốt bi văn, 1 x 1, siêu đoản văn, HE tuyệt đối!
Note: _ Vốn t muốn viết bi văn hoàn toàn a~ nhưng mà con tim mỏng manh không cho phép a~ 😥 đã bảo đi theo Maru không lo dính ngược mà xD!!!
_ Viết vì nỗi ức chế với bạn trẻ Kazuki của Only The Ring Fingers Know, =…= t thiệt muốn chém chết bạn ấy =…=
_ Thật ra cố nghĩ cái tên cho nó đỡ trống trải thôi chứ cái này tuyệt đối chỉ là siêu đoản văn không hơn không kém! =))
_ Buồn buồn viết chơi nên ai lỡ đọc trúng xin đừng chọi dép vì khúc rườm rà phía trên và nhảm nhí phía dưới =)) đọc xả stress chút thì được =))

—————————-
Ngày trước, hắn là người đầu tiên thích cậu, hắn đẹp trai, lại học giỏi, là thần tượng của cả trường, cơ duyên khiến hắn yêu cậu từ sau sự kiện một chiếc nhẫn đi lạc. Hắn hòa đồng với mọi người, lại cố lạnh nhạt với cậu. Cậu tức lắm chứ, nhưng trải qua một vài chuyện nhỏ, cậu và hắn chính thức yêu nhau.

Ngày trước, hắn bá đạo, lạnh lùng. Hắn độc chiếm, ngang ngược. Nhưng chẳng có chuyện gì to tát xảy ra, vì cậu hiểu cho hắn, cậu cũng yêu hắn.

Ngày trước, hắn bị anh trai phát hiện đang quen cậu. Anh trai là thần tượng của hắn, nhưng hắn chẳng quan tâm, vì cậu, hắn thách anh trai hắn dám đụng đến cả hai. Sau tất cả, anh trai hắn có tâm chia cắt, lại chẳng nỡ làm thằng em trai quý hóa đau lòng, đành nhịn một bụng căm hờn mà phất áo banh mắt chờ ngày hai đứa chia tay để còn cười trên nỗi đau của người khác.

Ngày trước, có một kẻ đẹp trai đáng ghét, quen biết với anh trai hắn, thích cậu. Hắn hừ nhạt, lạnh lùng: Em ấy muôn đời chỉ thích tôi thôi!

Ngày trước, bạn gái cũ của hắn bị ung thư, nguyện vọng cuối cùng là được nhìn thấy hắn, được chính hắn chăm sóc cho những năm tháng cuối cuộc đời. Hắn chẳng nghĩ nhiều, đồng ý, ở đó tận 2 năm chăm sóc cho cô, cho đến tận khi cô nhắm mắt.

Ngày trước của một năm nào đó, hắn trở về, tìm cậu. Hắn mệt mỏi sau những ngày tháng chẳng thể thấy được cậu. Hắn đột nhiên cảm thấy nhớ cậu rất rất nhiều. Hắn chẳng biết được, lúc hắn quyết định đến chăm sóc bạn gái cũ, cậu buồn, nhưng chẳng nói. Cậu chôn sâu buồn bã, tiễn hắn ra đi, và một tháng sau, cậu bị tai nạn, đến tận lúc hắn trở về, vẫn chưa tỉnh.

Hôm nay, hắn ngồi trước phòng bệnh, nhìn đèn phẫu thuật sáng lên, cười khô khốc, ánh mắt đờ đẫn nhìn chăm chú vào cánh cửa đóng chặt. Đèn phẫu thuật tắt, bác sĩ lắc đầu nhìn hắn, hắn lặng đi, rồi bật cười điên dại, khóe mắt đỏ ngầu ôm lấy cậu khóc rống lên, đôi mắt đau như bị kim châm đâm vào. Người ta khuyên hắn đừng buồn, kéo xác cậu ra khỏi hắn, hắn hét lên, đẩy ngã tất cả rồi vùng dậy ôm chặt cậu trong ngực, phóng đi.

Một ngày nào đó tại một nơi nào đó, có người bắt gặp một người đàn ông đẹp trai lịch lãm chuyển nhà đến. Hắn luôn yêu vợ, chỉ cần nhắc đến vợ hắn, cho dù lạnh lùng, hắn vẫn sẽ nở nụ cười ấm áp.

Nhưng người ta chẳng biết, trong ngôi nhà đẹp đẽ rộng rãi mà hắn luôn bảo là “có vợ chờ ở nhà” ấy, chỉ có một mình hắn.

End.

————————-
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
“Em- viết- cái- gì- thế- này????” – Trong căn phòng màu xanh biển, người đàn ông ngồi trên giường âm u rống lên, thẳng tay đào con người nào đó đang nằm ngủ thẳng cẳng trước mặt, nước miếng tung bay.

“Woaaaaaa??? Anh đọc truyện em viết làm gì nhaaaaaaa???”

“Tức chết anh mà!!! Em còn ráng quăng cái thể loại này lên mạng và đòi gọi nó là truyện?!!”

“Em muốn đấu tranh cho nghệ thuật!!! Anh dám chê văn viết của em!!!”

“Em mượn tên anh rồi lấy tên em cho vào đây mà còn muốn đấu tranh??? Nghệ thuật rẻ tiền gì đây? Mai không có bánh kem vani! Em bị cấm túc!”

“A! Chết tiệt!! Đồ chuyên quyền, hống hách, phát xít dỏm!!! Em… Em… Ông xã đại nhân!!! Em sai rồi!!! Đừng cấm túc em… QAQ!!!”

———————-

End.

Advertisements

[T] Still You [Drab|HaeHyuk]

1468793_450459755060217_1124935210_n

Author: Maru Lee

Pairing: HaeHyuk =v=~

Category: pink, humor, etc,… *=))))))) quen không?*

Rating: muôn thuở nó vẫn chỉ có T =))))))))

Summary: Donghae cuối cùng đã tìm ra lý do khiến anh yêu London! *=)))*

Note: _ Fic kỉ niệm ngày MV Still You – MV chứng nhận cho việc HaeHyuk Is Mother Of Real! =))))) Tặng toàn thể HaeHyuk shipper, đặc biệt là em iêu Siu điên =))))) thi chưa cưng? chưa thì thi tốt nha~ =)))))) anh iêu cưng~~ =))))))

           _ Tuôi chính thức chết sau khi coi MV của hai đứa nó =(((((((( chộ ôi nó tình =((((((((

đoạn đầu hai đứa nó rõ ràng bước ra từ cùng một căn phòng a >v<~ có thể tóm tắt ngắn gọn cái MV này bằng một cái đoản ngắn a >v<~

_ Vì lý do cực kì chính đáng =((((((( Bàn phím máy tính của tớ đã hư nên máy cái fic tớ vẫn chưa thể type tiếp cho đến khi tớ rảnh để xách ass đi mua cái bàn phím mới =(((((( mọi người thông cảm a TT___TT

            _ Enjoy~

—————————————

Still You

.

.

.

Donghae đi công tác ở London, anh thật sự không nghĩ rằng một chuyến công tác một mình ở cái đất nước chỉ dành cho tình nhân này có cái gì tốt. Bất quá, trứng hột vịt còn có thể lộn được, thế quái nào không cho anh lộn một chút?

Tối hôm trước, anh gặp được một cậu bé rất đẹp, với khuôn mặt bụ bẫm đáng yêu, cậu dễ dàng bị anh trong cơn say rượu quăng vèo lên giường, ăn sạch.

Nói ra anh cũng đau lòng lắm luôn, chỉ khi anh mới tỉnh rượu, ngó xung quanh đã chẳng thấy người đâu, cậu bé đẹp hơn tiên ấy trong vài chục phút ngắn ngủi đã tẩu tán ngay sau khi bị anh mần hết mình, anh không cam tâm, chả lẽ sinh lý mình có vấn đề, thế quái nào làm đến muốn liệt luôn rồi mà nhóc kia vẫn lết dậy đi được? =”=

Donghae tủi thân chạy ra khỏi phòng đi vòng vòng ngoài đường, thậm chí không tiếc tiền đổ xăng lượn mấy chục vòng quanh phố để tìm cậu bé ấy, nhưng vẫn không sao tìm được, thậm chí anh đã phải hộc mặt ngồi uống nước cộng nghe thằng phục vụ huyên thuyên bất tận về việc tối qua mình đã hùng dũng lôi cậu cái một ra khỏi cái quán rượu này như thế nào, và anh đã bị cậu cắn tát cào xé ra sao, ôi dào, nghe xong cũng tự hào gớm 

_ Aida, good job! Cảm ơn cậu quá khen – anh đưa ngón trỏ lên nhìn hắn cười ngu, ai da~ người ta qua đến tận London vẫn có fan a~, quả nhiên sức hút của anh quá ghê gớm, đến bà chủ quán rượu còn ngó anh cười thẹn thùng cơ mà \=v=/

Cùng lúc đó, trên đường phố tấp nập người hoa lệ của London, cậu bé với gương mặt xinh đẹp và dữ dằn mà Donghae tìm kiếm đang bước từng bước nặng nhọc trên con phố vắng người. Cậu tên Lee Hyukjae, phải a, cậu biết cậu đẹp, bất quá cậu thật nhịn không nổi khi hôm qua chỉ vô tình chạy vô quán rượu kiếm chút gì uống chơi thì bị một thằng biến thái lôi ngay về nhà mần sạch, đến sáng nạn nhân là cậu lại phải gom đồ ôm mông chạy đi thật sớm, đm, trên đời còn công lý không a???!

_ Alô, cái gì!

_ Làm gì mới sáng sớm mà khó chịu thế thằng kia, tới tháng à?

Đm!!! =”=

Cứ thế Hyukjae vừa đi vừa chửi sang sảng thằng bạn của mình mà không biết, cái nón toàn lông – chiến lợi phẩm cậu lấy từ nhà thằng cha kia cho bỏ ghét đã rớt cái một xuống đất khi cậu sờ mông vì đau ban nãy.

Hyukjae chán nản chửi thêm một chút, sau đó cúp điện thoại tiếp tục vùng vằn bước đi. Một cô gái đi ngang qua cậu, mỉm cười thẹn thùng, cậu cũng quay người cười gượng với cô gái, trong thâm tâm âm thầm đau đớn “Thế quái nào ông vừa mất đời trai xong lại có gái cười với ông a!!!!”

Chỉ là, cô gái đi ngang qua cậu, trong đầu chỉ có một ý niệm: “Mỹ thụ a~”

Nếu biết được điều đó, không biết Lee Hyukjae sẽ đau lòng đến thế nào a =v=~

Donghae ôm điện thoại nghịch nghịch, chợt nhìn thấy trước mặt là cái nón lông chồn anh phát hiện vừa mất sáng nay, giật mình nhìn quanh, Donghae lại cảm thán, ai nha~ nón đây~ người đâu a TT___TT

Chạy nhanh xuống cầu thang, nhảy vào thang máy, Hyukjae chán nản uốn éo, sao phòng cậu có thể ở gần phòng tên điên kia a =(((((

Chạy lên thay một bộ đồ được cậu cho là bớt hút trai nhất, Lee Hyukjae lần nữa nhảy vô thang máy đi xuống lầu, đột nhiên lại nhớ tới cái thằng hôm qua tuy ăn được của cậu không ít đậu hũ, bất quá cũng bị câu đánh không ít thì phấn chấn cười to, sau đó rất có tinh thần bước ra ngoài, đi dạo cộng tranh thủ selca vài tấm “manly” cua gái chút *=v=~*

Trong khi Hyukjae đang thỏa chí tiêu dao, Donghae vẫn còn đang hộc mặt đi tìm hình bóng cậu, thậm chí đến cả viết thư để lại quán rượu anh cũng làm luôn, lại dong người chạy mấy vòng, lại chả hiểu cái vận vô tình chó má gì, anh đột nhiên nhìn thấy cậu!

_ Ai nha~ biến thái!!!

_ Em bình tĩnh a, anh đâu đã làm gì em TT___TT

_ Anh cmn dám bảo chưa làm gì lão tử???

_ Anh biết sai rồi, anh đã tìm em cả ngày, anh cảm thấy rất có lỗi, em có thể tha lỗi cho anh không? Chúng ta có thể làm bạn, anh sẽ chịu trách nhiệm với em!!! – Bạn là cái gì =v=~ có ăn được không~

_ Đùa bố à!!! Danh dự đàn ông của tôi bị anh phá nát cmnr! Giờ bảo làm bạn? Bạn thế quái nào được hả???

_ Kì thật, anh cảm thấy em rất có phong độ đàn ông!

_ Gì?

_ Em rất mén-lì, rất “n-a-m-tính”, ai không nhìn thấy điều đó chắc chắn không có mắt!

_ A! Anh, chúng ta làm bạn đi, rất vui được biết anh~ em là Lee Hyukjae~~ – Hyukjae bay vô ôm lấy Lee Donghae nói tới tấp – Có người thấy cậu manly a~~~~~ Oaoaoa~ hạnh phúc~~~~~

Bị dụ dễ vậy =v=~

Thế là Donghae nắm tay Hyukjae hạnh phúc mỹ mãn mà đi dạo khắp nơi. Đột nhiên nhớ đến cái nón lông chồn thần thánh của mình ra khiến Hyukjae giật mình trợn mắt

_ A! Cái này em lấy được a! Anh không được lấy lại!!!

_ Ai nói muôn lấy lại đâu~ anh đội cho em~ – Donghae ôn nhu đội cái nón ấm áp lên đầu cậu, cười gian nhìn cặp môi đang dẩu ra phụng phịu vì ngượng của cậu, sau đó nắm tay kéo cậu về nhà mình

Lại một đêm tình thú y hệt hôm qua một lần nữa tái diễn~~~

End.

[Drab] Kim Heechul, em hận hyung! [HaeHyuk]

Author: Maru Lee =))))))

 

Characters: Donghae, Eunhyuk, Heechul =))))))

 

Rating: Tờ =))))

 

Category: sad, Sad-Ending (=)))))))))))) ờ, ai tin được thì tin)

 

Disclaimer: Chúng nó thuộc về nhau, tui chỉ là người đứng xem :3

 

Note: _ Welcomeback Kim Heechul! =))))) quà mừng đại nhân trở về =))))) Hãy phá banh SM và đánh nhanh giết gọn bọn làm mấy thằng em nhà anh buồn đi =)))))) 

 

_ Tặng Trinh Sói anh êu =))))))) anh ơi, đại nhân về, em không những đã hết tự kỉ như đã mong đợi a =)))))) đang vui gần chết =)))))) tặng anh đọc chơi =))))

 

images

 

_ Hyukie, tớ có chuyện muốn nói với cậu! – Donghae đứng chắn trước mặt Eunhyuk, khuôn mặt hiếm khi được nghiêm chỉnh đến lạ – Tớ rất rất rất rất yêu cậu! Và tớ biết cậu cũng yêu tớ đúng không? Vậy hãy nói đi, một là cậu nói cậu cũng yêu tớ và chúng ta sẽ trở thành người yêu, hai là tớ sẽ đi tự vẫn ngay lập tức!!!

 

Eunhyuk ngơ ngác nhìn Donghae, khuôn mặt thoáng chút đỏ bừng. Phải a, cậu cũng yêu anh. Vậy là bây giờ cậu nên bảo rằng tớ cũng yêu cậu, và ôm anh một cái đúng không? Nghĩ vậy, Eunhyuk chậm rãi mỉm cười, đi nhẹ nhàng về phía Donghae với cái đầu cúi thấp đến không thể thấp hơn. Donghae hớn hở, nhìn biểu hiện của Eunhyuk, anh biết câu trả lời của cậu rồi!!!

 

Khi Eunhyuk còn cách Donghae chỉ một cánh tay, bỗng cánh cửa nhà bếp vốn đang đóng chặt bật mở, Heechul chậm rãi bước ra với cái điện thoại di động trên tay, anh lạnh lẽo liếc nhìn Donghae một lượt, xong quay sang Eunhyuk vỗ một cái nhẹ nhàng lên đầu cậu, dùng chất giọng đủ để cả hai người nghe mà nói thật rõ ràng, rành mạch: “Nhìn tướng nó, anh nghĩ mày nên để nó đi đâm đầu vào cái cột nào đó mà chết quách luôn đi. Một là nó chết, và mày có thể sống, hai là mày quen nó và mày sẽ chết dưới tinh lực dồi dạo không bao giờ cạn của nó em ạ!”

 

Nói xong, Heechul phiêu một cái bay qua giữa hai bức tượng vẫn còn đang cứng ngắc, để lại một Eunhyuk vẫn còn đần mặt và một Donghae đang há mồm ngáp ngáp vì ức mà không thể nói nên lời.

 

Ước chứng 1 phút sau, Eunhyuk bỗng nhiên đập hai tay cái bốp vào nhau rồi xoay sang nhìn Donghae một lượt, y hệt như Heechul vừa làm, xong chậm rãi mở miệng “Tớ cảm thấy Chullie hyung nói rất đúng! Cậu đi chết đi, tạm biệt!” và khoan thai bước thẳng, để lại Donghae với trái tim tan nát tựa đậu hủ nguyên chất nóng hổi vừa mới ra lò:

 

_ Kim Heechul, em hận hyung!!!!!!!!!

 

 

 

End.

[Drab] Chuyện Siêu Ngắn [HaeHyuk]

Author: Hướng Dương 

Post-er: Maru Lee

Note: – xin hãy đọc tên drab =))))))

            – Tớ chỉ là đứa thấy hay liền PR =)))) tên author trên kia, tớ chỉ là Post-er =)))

~oOo~

images

.

.

.

_DongHae ah~ tại sao tên cậu luôn đặt phía trước hoặc ở trên tên tớ trong khi chúng ta là EunHae???

_Cậu nghĩ chúng ta là EunHae theo đúng nghĩa đen sao???

_…

_Các noona staff nó với tớ “Yo~ DongHae~ em có người yêu thật đẹp”~ và tớ nghĩ họ đã biết chúng ta là HaeHyuk nên tên tớ luôn luôn nằm trước và ở trên!

_Ya~ DongHae ah~ mèo không miệng kìa. Ma mèo ma mèo ma mèo. Thật đáng sợ! >”<

_Đồ ngốc, Hello Kitty làm gì có miệng!!

_…

_Ya~ Lee DongHae!! Tại sao tim cậu không còn đập mạnh khi ở cạnh tớ? Có phải cậu hết yêu tớ rồi không??? XD

_Đồ ngốc!! Cậu đang sờ đi đâu vậy? Tim tớ nằm bên trái mà, sao lại sờ bên phải?

_…

[Drab] Một Ngày Bình Thường Của DongHae Và EunHyuk [HaeHyuk]

Tittle: Một Ngày Bình Thường Của DongHae Và EunHyuk

Author: Bí Ngô

Post-er: Maru Lee

Pairing: HaeHyuk

Category: bỉ, bựa, biến thái *=))))))))*

Rating: M

Disclaimer: Chả đứa nào thuộc về tôi~

KHÔNG MANG FIC RA KHỎI WORDPRESS NÀY!

ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA AUTHOR

Một ngày bình thường của DongHae và EunHyuk

6907380342_e6d9c6585a_m
.

.

.

– Hyukie em đi đâu vậy? – Dong Hae nhíu mày khi cục cưng khó khăn lết khỏi giường.
– Sáng nay tôi phải đi nấu đồ ăn sáng cho mọi người. Anh cứ nằm đó đi. Tối qua anh ăn đủ rồi. – cậu hậm hực giận dỗi

Anh cười khoái trá, lăn qua lăn lại trên giường. Tay xoa xoa hạ bộ một cách sung sướng. Ừ, đêm qua ăn no a~. *************
Tại phòng bếp
Lạch cạch…. Lạch cạch….
Cậu đang chuẩn bị mọi thứ để làm bữa sáng. Cậu dự định làm bánh mì chấm sữa với bánh mì chiên bơ hành. Thoăn thoắt đôi tay, cậu như đầu bếp chuyên nghiệp vui vẻ với những món ăn.
Kẹttttttttt…………tttt….
Giật mình với tiếng động lạ, cậu thoáng bàng hoàng quay lại phía sau.
– H.. Hae à? – cậu thở nhẹ ra, cũng may chỉ là cánh cửa. – Ừ tớ đây.
– Trời ạ cậu làm tớ giật hết cả mình. Cậu không ngủ mà đứng đó từ bao giờ vậy?
DongHae nói nhỏ:”Đứng đây từ lúc chưa cương đến lúc cương to đến đẩy cả cánh cửa”.
– Cậu nói gì vậy? Tớ nghe không rõ – Hyukie vẫn chăm chú vào công việc.
– A… haha không có gì hết. – hắn nhanh chóng lấp liếm.
– Rảnh rỗi thì vào đây giúp tớ nào
DongHae chật vật chạy vào với tướng đi con vịt vì thứ trướng to nơi đáy quần. Lí do DongHae vừa “ăn” tối qua xong giờ lại động dục thật là cũng là tại HyukJae. Cậu chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi dài che mông. Thỉnh thoảng với tay là lại lộ boxer đỏ a~. Tại người đẹp lại sexy nên mới hay có chuyện đè ra bị sex a~
– Cậu lấy dầu ăn đổ vào chảo dùm tớ với Hae à. Rótttttt……….
– Yah DongHae! Đừng có thò tay vào nghịch! Bẩn! Lát ai dám ăn, hả?
Tên cuồng dâm đang dán mắt vào đôi tay nghịch dầu bỗng ngẩng lên nhìn cậu với ánh nhìn vô cùng ẩn ý và…. cười.

Cậu đang chật vật huy động những nơ-ron thần kinh xem hắn có thái độ như vậy là sao thì “Ting”- một chiếc bóng đèn bật sáng trong đầu cậu. Hiểu ra vấn đề nhưng phản kháng thì… hơi khó. Hắn tấn công cậu từ phía sau, áp khuôn ngực rắn chắc lên tấm lưng cậu. Tay trái áp chế cậu vào những cái mút môi nóng bỏng, tay phải xoắn chặt boxer thành đường thẳng miết sát tiểu bảo bối và cúc cục cưng. Phà từng làn hơi nóng vào cổ cậu hắn mút mát chiếc cổ như ma cà rồng lâu ngày them máu thịt. Bàn tay nhớp nháp thứ chất lỏng vàng kim cứ trêu đùa tiểu cúc của cậu. Thật lòng là cậu muốn làm chết đi được đấy nhưng vẫn buông câu trách cứ hắn:

– Tên bấn dục! Mọi người sắp xuống ăn rồi đó!

Hắn biết cậu muốn gì, nghĩ gì nhưng vẫn muốn trêu cậu. Rải lưỡi dọc vành tai lướt xuống cả cằm cậu, hắn cười đểu giả:
– Vậy mình dừng lại nhé ♥
Cậu trừng mắt lườm hắn
– Dám dừng!

Hắn cười ha hả rồi đẩy cậu nằm úp xuống mặt bếp. Tiểu cúc nhớp nháp dầu ăn chỉ cần đẩy nhẹ đã nuốt gọn quái ‘’khoai’’ của hắn. Sung sướng vô cùng, hắn điên cuồng thỏa mãn ra vào trong bong hoa nho nhỏ. Cậu thầm nguyền rủa cái tên đang đè mình. Hắn thì sướng rồi, ma sát với cúc cậu cơ mà, còn tiểu bảo bối của cậu thì đang ma sát với đống bánh mì trên bàn kia kìa! Mà hắn to vừa phải thôi chứ! Khoai đột biến gen như cái gậy bóng chày, lần nào đâm cũng muốn trào ngược cả nội tạng ra ngoài! Đanh đá vậy thôi chứ có chửi rủa hắn câu nào đâu. Cậu vẫn cứ là ư ư a a ngoáy mông theo hắn đó. Dong Hae đang hăng máu thì đột nhiên
BỘP
Tiếng kêu kèm theo sự đau rát ở mông DongHae. Hắn quay lại định hình thì đã thấy bàn tay hộ pháp của KangIn định vị trên mông hắn ngăn không cho hắn tiếp tục “hòa nhịp cùng cúc”. Sáu con mắt nhìn nhau. Đôi mắt hầm hầm lửa chắc chắn là của KangIn. Đôi mắt ngượng ngịu tìm đường cụp xuống thì chỉ có thể là HyukJae. Còn người còn lại đang bí bách chưa giả tỏa thì con mắt có phần ngu ngơ, không thoải mái. Không khí đương tĩnh lặng thì “Phọt”. Vâng DongHae đã giải phóng nốt chỗ bí bách của mình qua tiếng động rất kích động KangIn. HyukJae xấu hổ không biết để đâu cho hết phải gào lên hai tiếng: “DongHae!!!!!”.
Ấy vậy mà DongHae vẫn thản nhiên: “Phải ra chứ! Mai đưa lên báo DongHae-Super Junior nhập viện vì tắc tinh trong lần làm tình buổi sáng thì hết cả sự nghiệp.”

Sức chịu đựng của gấu chồn cũng có giới hạn. Anh xông vào đánh túi bụi cái tên cá siêu ngố siêu dâm kia.

– Tụi bây chuẩn bị đồ ăn sáng thế hả. Sữa chấm bánh mì là cái gì HẢ? Trắng trắng kia Hả? Dầu ăn chiên bánh mì là cái gì HẢ? Tụi bây có định để cho ai ăn không HẢ? Tắc tinh à. Có tin là ta buộc cái đó của mi lên quạt trần rồi cho qua không hả?

Bỗng DongHae không che tay, đứng thẳng dậy nghiêm mặt đối diện với KangIn:

– Hành động buộc “của em” lên quạt trần là rất thú tính đó nhưng có lẽ em chịu được.

KangIn thật muốn oánh cho tên này 1 trận tơi bời khói lửa nha! Nói lí với anh nữa à. “JungSoo à, chỉ có 2 năm thôi mà sao cậu để chúng nó thành ra như thế này hả? /khóc/”

Trong lúc đó thì Super Junior- EunHyuk vẫn đứng như trời trồng ngắm nhìn loạn cảnh. Chỉ đến khi SungMin nhắc nhỏ cậu mới giật mình

– EunHyuk cậu mấy tuổi rồi còn tè dầm hả? –SungMin cười gian trá

Hyukie đỏ chín mặt chạy ngay lên phòng. Thật ra thì là do quần sáng màu cộng với hỗn hợp sữa với dầu ăn nên… /=))/

Một ngày biến thái của DongHae và EunHyuk. Bình thường như 363 ngày khác trong năm. 2 ngày kia á? À 2 ngày kia là sinh nhật họ, phải kiềm chế chứ, nhỉ? :))

End.

[Drab] Truyền Thuyết Công Thụ [HaeHyuk]

Tittle: Truyền Thuyết Công Thụ

Author: Bí Ngô

Post-er: Maru Lee

Pairing: HaeHyuk

Category: humor *=)))))))*

Rating: K (ta nghĩ vậy =)))))))

Disclaimer: Chả đứa nào là của tôi =v=~

KHÔNG MANG FIC RA KHỎI WORDPRESS NÀY!

           ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA AUTHOR

Truyền thuyết công thụ

42_50558_65325090bf0f165jpg1

.

.

.

Có câu nói “Cha mẹ sinh con trời sinh tính. Cha mẹ có công sinh thành dưỡng dục còn người quyết định tính cách là ông Hoàng trên thiên cung. Trai, gái, tốt xấu,xinh đẹp, xấu xí, tất tần tật đều do ý chỉ của Ngọc Hoàng. Đôi lúc có những phút lơ là mà ông sáng tạo ra những con người thật sự khác biệt so với người khác. Đặc biệt là hôm nay.

Trời cao trong xanh chiếu từng tia nắng mượt như lụa xuống hiên viên của thiên cung. Ngọc Hoàng nhấm nháp trái đào tiên trong khi Bắc Đẩu bận ghi chép thông tin cho những đứa trẻ sắp chào đời.

26-8-xxxx

Thông minh,xinh đẹp, ngọt, điên điên, có tài. Tên Kim Hy Triệt – Ngọc Hoàng chậm rãi đọc. Bắc Đẩu hí hoáy ghi rất máy móc.

04-04-xxxx

Tên Lee Hyuk Jae. Da trắng, hay cười, hở lợi toe toét, nói nhiều, có tài,đáng yêu …. Ụ khụ khụ khụ. – Ngọc Hoàng đột nhiên ho khan do trận gió lạnh thổi qua

Trong lúc đó Bắc Đẩu vẫn ghi chép vào tờ thông tin của Hyuk Jae: là thụ thụ thụ

15-10-xxx

Lee Dong Hae. Ban đầu gầy yếu, chăm chỉ nên khá hơn. Mắt cười, môi đẹp, tính tình hòa nhã, cuốn hút.

– Thiết nghĩ bệ hạ nên cho chút dáng vẻ cường tráng có được không ạ? – Bắc Đẩu đề xuất

– Để làm chi mới được chứ? – Ngọc Hoàng vẫn thưởng thức cảnh sắc nơi này

– Khi nãy Ngọc Hoàng có đọc cho hạ thần ghi kẻ phía trước là thụ rồi, tên này nên là công cho nó công bằng chứ ạ?

À à à, Ngọc Hoàng mắt vẫn lim dim trong đầu bỗng chợt giật mình hóa nói lắp bắp

– K… kh…ông…..

Bắc Đẩu lại gật gù tán thành, nhanh tay ghi lại trong sớ: “Công công công”

Ngọc Hoàng giận sôi gan tím ruột. Dù ngài biết Nam Tào và Bắc Đẩu là hai hủ nam có tiếng của thiên đình nhưng dám ‘’không nghe rõ lời của ngài’’ thì thật là quá đáng.

– Vì tội của ngươi, hãy ghi vào trong sớ Lee Dong Hae sẽ gặp rất nhiều trắc trở trong tình yêu. Ghi rõ vào.

Bắc Đẩu ngậm ngùi ghi vào sớ. Nhưng có một điều Ngọc Hoàng không biết Bắc Đẩu đã thêm vào trong tờ sớ của Lee Dong Hae “có số hưởng THỤ”
End.

[Drab] Tận Thế Không? [HaeHyuk]

Tittle: Tận Thế Không?

Author: Bí Ngô

Post-er: Maru Lee

Pairing: HaeHyuk

Rating: T

Category: general

Disclaimer: Chả đứa nào thuộc về tôi~ TT^TT

KHÔNG MANG FIC RA KHỎI WORDPRESS NÀY!

ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA AUTHOR

Tận thế không?

tumblr_lvumt1MbzL1qgh5gxo1_500

.

.

.

– DongHae~

– Ừ

– Sắp năm mới rồi~

– Cậu định làm gì?

– Ừhm… công ty còn nhiều việc lắm.

– Yah! Đầu óc cậu chỉ nhạt nhẽo vậy sao?

– Vậy mình “làm” nhé – con người đang nằm đọc sách trên giường chợt ngẩng đầu dậy mắt cười tươi rói.

– Biến đi – vừa nói cậu vừa hậm hực ném cho hắn cái gối vào mặt.

Thật buồn chán quá đi. Cậu giành thời gian cả ngày hôm nay cho hắn mà hắn lại chỉ ‘vô cùng thiếu muối’ vậy ư? Quá ư là phí phạm a~. Cậu phụng phịu gặm gặm chiếc gối.

– Hyuk Jae à. – hắn gọi khi mà vẫn đang cắm mặt vào quyển sách.

– Cái gì! – tông giọng lạnh tanh không chút biểu cảm.

– Cậu có tin tận thế không?

– Qua rồi và có đâu – vẫn giọng điệu ấy.

– Ừhm…. ấy vậy mà tớ chỉ mong tận thế… – giọng hắn trầm.

– Điên à? Sao tự nhiên thích chết vậy? Xuống đây tớ lấy cho lọ muối bổ sung i-ốt cho đầu óc

– Haha… Cảm ơn thành ý chứ cậu đi mà dùng. –cười- Tận thế cũng hay đó chứ. Chúng ta mãi mãi được bên nhau như thế này. Mỗi năm một tuổi mẹ tớ luôn giục phải tìm người yêu là vừa. Cái mối quan hệ này chúng ta với một số người hiểu chứ mẹ tớ có hiểu đâu. Tận thế thì những khoảnh khắc tớ với cậu trên sân khấu sẽ mãi mãi được lưu giữ. Tận thế là khi chúng ta yêu nhau nhưng vẫn chẳng phải là người yêu. Mập mờ khó đoán. Thật mà giả, giả mà thật. Tận thế là khi tớ chết đi mà vẫn được nắm bàn tay người tớ yêu suốt 10 năm trời. Tận thế là khi quá khứ và hiện tại còn mà không lo đến tương lai.

Hắn hát

Tất cả trôi qua, thế sự  sa đà.
Quá khứ hiện tại không còn ngày qua.
Vì em ta sống đóng lại trái tim
Nhưng thế có lẽ lại sai
Qua bao năm tháng nổi nông
Chỉ mong trời cao biển rộng
Không thể chia lìa đôi ta

Ôi quá mong manh
Tình sâu trìu mến
Ta hát mà lệ cũng vương

Ai biết đâu là phúc họa
Ngàn năm trôi đi nữa
Tình này vẫn chờ đợi nhau

– Hát chán phèo yên lặng đi.

DongHae chỉ mỉm cười vì cậu nói chẳng bao giờ khớp với hành động. Anh đang nằm đọc sách mà cậu vẫn trèo lên người anh rồi cuộn tròn trên đấy.

– Tớ đang đọc sách mà Hyukie. Cậu nằm thế này sao mình đọc tiếp được? – anh cười ôn nhu

– Biết rồi. Trèo lên cho ấm. Nằm chờ tận thế! Có gì thì chết cùng nhau

Ha ha ha ha. 27 tuổi rồi mà vẫn trẻ con như ngày nào. Anh yêu lắm con người này. Ừ, đã lâu lắm rồi anh mới thấy bình yên.

– Hyukie à, mai là chúng ta dự Gaejo Daejun đó. Hôm đấy có…… ừ.. có IU – Anh nói mà giọng trầm hẳn xuống.

– Kệ! Mai nhuộm tóc đỏ mặc áo lông thú cho ghen tị. Tôi có cậu rồi, sướng gấp vạn lần. Tôi chả thèm cô ta. Ngoe nguẩy cái đuôi hồ ly xong đâm lén tôi một nhát. – chợt cậu ngẩng mặt lên dí sát mặt anh vào mặt cậu – Tôi cười k có nghĩa là tôi vui đâu! Nhớ là ngày mai tôi cười thì cậu phải cau có hộ tôi đó! Tim tôi cũng lạnh lắm, nhớ phải sưởi hộ tôi đó!

Anh cười rồi hôn lên mái tóc tơ ấy. Ừ dù cậu yêu anh muộn thì giờ cậu vẫn là của anh mà.

– Nhuộm tóc nhiều hói đó.

– Hói kệ tôi! – cậu lại cáu.

– Cáu giận cũng không tốt đâu. Làm tình nhiều mới tốt – hắn lại lên cơn…

– Yah!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! ………..Thôi làm nhanh đi…